A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Đan cói – Mô hình kinh tế tiêu biểu của phụ nữ xã Khánh Dương

Trong những năm gần đây, vấn đề giải quyết việc làm cho lao động ở vùng nông thôn, đặc biệt là lao động nữ ngày càng trở nên cấp thiết hơn, yêu cầu phải có chính sách hợp lý, đào tạo nghề nhằm nâng cao thu nhập, giúp họ ổn định cuộc sống.

Xã Khánh Dương, huyện Yên Mô có 14 thôn, xóm với khoảng hơn 6.000 dân. Với điều kiện tự nhiên thuận lợi, lực lượng lao động nữ dồi dào, cần cù chịu khó, những năm qua, xã Khánh Dương đã phát triển mạnh nghề sản xuất các sản phẩm thủ công từ cói, tạo việc làm và thu nhập ổn định cho người lao động địa phương.

Đến với gia đình chị Lê Thị Liên, xóm Mới, thôn Tam Dương, xã Khánh Dương, huyện Yên Mô, là người dẫn đầu trong việc đưa nghề đan cói về với bà con địa phương, chị cho biết: chị quê gốc ở huyện Kim Sơn – vùng đất của những làng nghề làm cói, đã gắn bó với nghề đan cói từ rất lâu, đến năm 2017 chị lập gia đình và sống tại xã Khánh Dương, huyện Yên Mô. Qua thời gian chị nhận thấy nguồn lao động nữ nhàn rỗi tại địa phương dồi dào nên chị đã quyết định đưa nghề đan cói về với bà con địa phương để tạo việc làm và nâng cao thu nhập cho bà con. Hiện nay, chị có gần 30 thành viên kết nối sản xuất, trong đó chủ yếu là lao động nữ nông nhàn.

Chị Phạm Thị Mận, xóm Cầu, thôn Tam Dương, xã Khánh Dương, huyện Yên Mô, là một trong những thành viên liên kết của chị Liên cho biết nghề đan cói không quá vất vả, chỉ cần chịu khó và cẩn thận; vừa làm ở nhà vừa có thời gian chăm sóc con, thu dọn việc nhà mà vẫn có thu nhập ổn định. Trước đây thu nhập của gia đình chị Mận chỉ trông chờ vào sản xuất nông nghiệp, từ khi học và làm các sản phẩm đan cói, mỗi tháng tranh thủ lúc rảnh rỗi, thời gian nông nhàn chị cũng có thể có thu nhập từ 3 triệu đồng trở lên, đủ chi trả cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, nhờ vậy, cuộc sống đỡ khó khăn hơn nhiều.

Chị Liên chia sẻ: “Ban đầu để đưa nghề đan cói về với bà con rất khó khăn nên bản thân chị vừa đi nhập nguyên liệu về cung ứng cho bà con, vừa đào tạo nghề cho bà con, vừa tranh thủ đan, mang nguyên liệu đến nhà cho các bà con và động viên bà con làm. Sản phẩm bao gồm nhiều mẫu mã, kiểu dáng khác nhau được doanh nghiệp thu mua để xuất sang nhiều thị trường nước ngoài và tiêu thụ trong nước”. Để duy trì nghề, chị Liên và một số thành viên còn phải dành thời gian học thêm kỹ thuật, mẫu mã mới về truyền đạt lại cho các hộ khác cùng làm. Cho đến nay, đã có nhiều chị em đến xin học nghề và nhận nguyên liệu về nhà đan.

Để bà con yên tâm sản xuất, chị Liên đã dạy nghề và đồng thời chịu trách nhiệm bao tiêu toàn bộ sản phẩm cho bà con, tạo uy tín cho sản phẩm, ngoài ra chị còn mở rộng liên kết hợp tác với các công ty tạo mối liên kết phát triển bền vững, tạo thu nhập ổn định cho bà con với mức thu nhập bình quân đạt từ 3 đến 4 triệu đồng/người/tháng. Với chị em ở vùng nông thôn, đây là khoản thu nhập đáng kể cho gia đình lúc nhàn rỗi.

Nghề đan cói phù hợp với điều kiện sức khỏe của phụ nữ, người cao tuổi và có thể tận dụng thời gian nhàn rỗi để đan; sản phẩm không phải lo về đầu ra; mặc dù chưa thể làm giàu cho bà con làm nghề, song nghề đan cói đã giúp giải quyết việc làm, tạo thu nhập ổn định cho một bộ phận lao động nông thôn, tận dụng đa dạng nhân lực, thúc đẩy phát triển dịch vụ và sự năng động trong tổ chức các mô hình sản xuất thích hợp, góp phần tích cực thực hiện mục tiêu phát triển bền vững của địa phương.

Quỳnh Anh, Văn phòng


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Tin tiêu điểm
Thời tiết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 7
Hôm qua : 67